Sáng sớm hôm sau, khi ánh trăng cuối cùng thu lại, vầng dương liền tỏa ra ánh hào quang rực rỡ.
Trong doanh địa, Lý Thanh từ từ tỉnh lại sau tầng sâu tu luyện.
Thở ra một ngụm trọc khí, Lý Thanh theo bản năng nhìn bả vai mình, hắn chợt phát hiện, ấn ký linh lực mà đạo cô trung niên kia để lại đêm qua đã biến mất.
"Ủa? Sao lại không còn?! Chẳng lẽ đã đại phát thiện tâm?"




